Tôi trút hết bí mật bất chính của người tình với em vợ anh ta để trả thù

Sau lần đó, nỗi hận trong tôi tan biến. Tôi không còn đau đớn về quá khứ, dần tha thứ cho anh ta và cho chính mình.

Tôi từng có tâm trạng tương tự như tác giả bài viết: “Có nên nói sự thật cho vợ người ấy biết để anh ta tỉnh ngộ” nên muốn chia sẻ với em. Trước hết, tôi khẳng định lời khuyên của đa số độc giả về việc em không nên vạch mặt người đàn ông đó mà hãy quên mọi chuyện đi là hoàn toàn đúng.Chuyện của tôi đã mấy năm rồi, khi tôi rất non kinh nghiệm và ngốc nghếch. Tôi biết người đàn ông đó đã có vợ, chưa có con, vợ chồng là giảng viên tại một trường đại học lớn ở Hà Nội. Tôi cũng biết anh ta không phải người tốt khi có vợ mà còn cố tán tỉnh tôi, còn biết anh từng quan hệ bất chính với đồng nghiệp cùng khoa (nhưng chưa quá giới hạn vì cô kia dừng lại). Thế mà tôi vẫn xiêu lòng và đã yêu anh thật sự. Tôi không hề muốn anh bỏ vợ mà sẵn sàng ở bên cạnh không danh phận. Khi ấy tôi tin đó là tình yêu thật sự.

Ở bên nhau, anh ca ngợi tôi nhiều, chê vợ, rồi nói tiếc khi không gặp nhau sớm, dần dần anh cũng có được tôi. Không may, dù đã phòng ngừa nhưng một thời gian sau tôi dính bầu. Anh từng nói mong có con lắm mà vợ lại hiếm muộn. Nhưng khi tôi lỡ có thai thì anh ra sức ép và thuyết phục tôi bỏ con. Tôi nghe anh, tin anh vì chưa phải thời điểm thích hợp. Đến tận giờ tôi vẫn ân hận vì điều đó.

Xong xuôi sự cố, anh nói yêu vợ rất nhiều, với tôi chỉ là tình cảm nhất thời. Tôi đã sống những ngày tháng mù quáng là vậy, vật vã đau khổ, khóc suốt ngày, đau vì bị lợi dụng và tự trách bản thân. Tôi liên tiếp gặp nhiều chuyện xấu trong công việc, nhà cửa, sự nghiệp, sức khỏe… ở những tháng tiếp theo. Tôi đều cho đó là quả báo của mình. Trong những ngày tháng tồi tệ, tôi đã làm những việc linh tinh để hả giận nhưng vẫn giữ kín chuyện. Một năm sau tôi thấy anh và vợ có những hình ảnh hạnh phúc trên mạng xã hội, vẫn thái độ đạo mạo, anh ca ngợi vợ, sắp sinh con. Tôi thấy anh quá giả dối, lúc đó cảm giác căm hận lại bùng lên, tôi muốn vạch mặt anh.

Khi tôi liên lạc, anh trao đổi lại với tôi giọng thách thức. Chính vì thế tôi không cam lòng, không muốn giữ được bí mật này thêm nữa nên đã tìm em vợ anh để nói ra hết. Cô bé rất ngoan, lắng nghe tôi nói mà không trách tôi câu nào. Hai chị em thật sự là người tốt, người chị cũng rất yêu thương chồng, người em rất kính trọng anh chị mình. Vào lúc đó. tôi chỉ muốn được giải tỏa nên không nghĩ đến hậu quả, chỉ cố không nói trực tiếp với vợ anh thôi.

Sau lần đó, quả là hiệu nghiệm, nỗi hận trong tôi tan biến dần. Tôi không còn đau đớn về quá khứ nữa, dần tha thứ cho anh ta và cho chính mình. Rất may là em vợ anh đã giữ chuyện. Tôi được biết họ vẫn sống hạnh phúc. Tôi không muốn gia đình họ gặp chuyện. Tôi biết người vợ đó vô can và xứng đáng được hạnh phúc. Khi anh hạnh phúc bên cô ấy và đối tốt với cô ấy thì đó là phúc phần của hai người, không liên quan tới tôi. Còn em vợ anh càng không liên quan gì hết, nhưng lại phải gánh hộ tôi cái bí mật này, khổ cho em ấy. Tôi phải cảm ơn em ấy nhiều. Nếu lúc đó tôi sáng suốt hơn, cố gắng hơn thì đã giữ im lặng được.

Giờ nhìn lại tôi thấy mình đã hành xử rất kém. Nhưng thôi, tôi không trách bản thân. Tôi coi việc đã qua là bài học lớn, người đàn ông đó xuất hiện chỉ để dạy tôi bài học đó thôi. Khi tha thứ cho anh ta và chính mình, tôi trút bỏ được gánh nặng và bình tâm lại. Tôi rất đồng cảm với những suy nghĩ của em Lam vì em không có lỗi như tôi, chắc em hận lắm. Mong em hãy lắng nghe độc giả góp ý mà cố gắng giữ bình tĩnh, im lặng, cho qua mọi chuyện, đừng bao giờ tìm cách bới nó lại. Thời gian sẽ hàn gắn tất cả. Ai cũng có lúc mắc lỗi, quan trọng nhất là tha thứ cho bản thân, rút kinh nghiệm và bước tiếp. Chúc em bình an.

Read more...

Từ người yêu, tôi biến thành vụng trộm với bạn gái

Anh chàng kia biết chuyện giữa chúng tôi và sẵn sàng ở bên cạnh, khiến cô ấy quên tôi và yêu anh ta.

Tôi 25 tuổi, vừa chia tay mối tình 2 năm được gần một tháng. Chúng tôi vẫn còn yêu nhau nên bạn gái rất bất ngờ, ngỡ ngàng với quyết định này của tôi. Thực ra, tôi đã suy nghĩ rất nhiều, không thể tiếp tục khiến bố mẹ đau lòng vì mình thêm nữa. Gia đình tôi phản đối tình yêu của tôi và bạn gái ngay từ đầu. Khi chia tay, bạn gái đã khóc rất nhiều, suy sụp, níu kéo, nhưng lý trí vẫn còn nên tôi chỉ có thể động viên cô ấy. Đôi khi thấy nhớ, chúng tôi lại hẹn gặp nhau và thân mật. Mỗi lúc như vậy, bạn gái lại khóc. Tôi nói với cô ấy rằng cả hai sẽ từ từ quen dần với việc xa nhau, và tôi có thể giới thiệu những người bạn ưu tú của mình cho cô ấy.

Kết quả hình ảnh cho hình ảnh con trai buồn

Lần gặp gần đây, bạn gái nói đã nhận lời yêu một người theo đuổi cô ấy từ lâu. Dù rất nhớ và yêu tôi nhưng đó là cách giúp cô ấy cảm thấy đỡ chông chênh, đau khổ. Cô ấy nói sẽ tập quên tôi và trân trọng người yêu thương mình. Anh chàng kia biết chuyện giữa chúng tôi và sẵn sàng ở bên cạnh, khiến cô ấy quên tôi và yêu anh ta. Ở bên tôi, khi nói chuyện điện thoại với người đó, cô ấy phải giấu giếm. Lúc đưa về, tôi phải thả cô ấy cách nhà một đoạn vì người yêu đang chờ. Bỗng nhiên, cảm giác mình là người xen vào mối quan hệ của người khác, lén lút, vụng trộm thật khó chịu. Đã thế, đó lại là người tôi yêu và cô ấy cũng từng xem tôi là tất cả, giờ lại để tâm đến cảm nhận của người đàn ông khác. Biết rằng hậm hực này là không nên vì giờ tôi chẳng là gì của cô ấy. Nhưng chẳng lẽ, vừa chia tay đã có thể quay sang yêu người khác được ngay vậy sao? Phải chăng phụ nữ mau quên và dễ thay đổi?

Read more...

Chủ động chia tay khi hết tình cảm mới là hành động chân chính của đán ông đáng tin

Sự chung thuỷ của một người đàn ông không dựa vào quãng đường hai người đã cùng đi qua, không dựa trên sóng gió hai người đã cùng nhau sánh bước.

Chủ động chia tay khi hết tình cảm mới là hành động chân chính của đán ông đáng tin - Ảnh 1

Sự chung thuỷ của đàn ông, chính là tự giác. Một người đàn ông có cái tôi và lòng tự trọng họ sẽ không ngoại tình, bởi họ cho rằng ngoại tình chính là hạ thấp giá trị của bản thân. Nếu như họ hết yêu, họ sẽ lựa chọn kết thúc để đàng hoàng đến bên người mới và có tư cách cho người phụ nữ mới một danh phận rõ ràng. Đấy là cách hành xử của một người đàn ông chân chính.

Phụ nữ chúng ta đừng tự tin vào quãng đường mình và họ đã cùng nhau đi qua. Bởi đàn ông muốn ngoại tình họ sẽ không để tâm đến việc hai người đã cùng nhau trải qua những gì. Kỉ niệm, quá khứ và những ngày vì nhau hi sinh tuyệt đối sẽ không xuất hiện trong tiềm thức của một người muốn ngoại tình.

Đàn ông ai cũng sẽ có lúc trong lòng trở gió, trái tim lệch nhịp. Chỉ đơn giản là họ có đủ nghị lực kìm chế cám dỗ và có đủ ý thức để gạt bỏ dục vọng để gìn giữ hạnh phúc của chính mình hay không mới là quan trọng.

Chủ động chia tay khi hết tình cảm mới là hành động chân chính của đán ông đáng tin - Ảnh 2
Đừng bắt một người đàn ông thuỷ chung, và đừng cưỡng cầu trái tim của một người muốn thay lòng.

Tình yêu và trái tim đàn ông là hai thứ khó ép buộc nhất. Và thứ không nên ép buộc vẫn chính là đàn ông và trái tim của họ.

Khi một người đàn ông yêu thương và có đủ trân trọng đối với người phụ nữ của mình thì ngoại tình chính là chuyện viển vông và thay lòng là chuyện khó chấp nhận.

Với một người hết yêu bạn, thì ngoại tình là chuyện sớm muộn và thay lòng là chuyện rất hiển nhiên, vậy nên đừng đau lòng.

Nếu đau lòng, hãy đau lòng vì một người đàn ông chân chính. Còn không thì đừng đau lòng vì một chàng trai thich chinh phục và dễ dàng thay lòng.

“Đau vì người yêu mình và bình thản với người không còn yêu. Người thay lòng không tiếc, chỉ tiếc tình còn sâu”.

Read more...

Tôi bị cho là nhỏ nhen khi không mua ôtô cho bạn gái đi làm 2 km

Tôi nói giờ đang khó khăn, em cứ đi tạm taxi hoặc dùng xe của tôi cũng được, em lại nói tôi ích kỷ bằng những từ nặng nề.

Em có nhớ anh từng nói: “Anh ước gì một ngày có 36 giờ để có nhiều thời gian bên em hơn”. Vậy mà giờ gặp em hoặc nói chuyện với em lại là nỗi ám ảnh đối với anh. Em không còn dành cho anh những lời ngọt ngào, động viên nữa, thay vào đó là những đòi hỏi vô lý, giận hờn và ghen tuông vô cớ khi anh không đưa đón em đi làm được, khi em nhắn tin anh không trả lời ngay.

Mỗi khi tức giận điều gì em lại nói chia tay, chia tay rồi lại hợp, không biết bao nhiêu lần, rồi em nói tin và yêu anh là sai lầm lớn nhất của đời em. Còn với anh, chưa bao giờ hối hận khi quen và yêu em, kể cả bây giờ khi đã tạm chia tay nhưng anh vẫn luôn trân trọng những phút giây bên nhau, những kỷ niệm của anh và em. Có lẽ, điều sai lầm của anh là không đánh giá đúng tầm quan trọng của tiền bạc trong tình yêu, ít nhất là tình yêu giữa chúng ta. Lúc công việc thuận lợi, anh dành cho em cùng người thân của em những chuyến du lịch sang trọng và những món quà đắt tiền, em luôn vui vẻ và nói hạnh phúc khi có anh bên cạnh. Đến khi công việc anh gặp khó, muốn chia sẻ cho nhẹ lòng thì em bảo anh kể khổ để khỏi phải chu cấp tiền bạc cho em, để rồi từ đó những khó khăn hay nỗi buồn anh biết mình không nên nói với em nữa.

Từ chỗ em ở đến chỗ làm có 2 km mà em muốn anh mua tặng ôtô nhân ngày Valentine để đi lại cho đỡ mưa nắng, để chủ động về quê khi anh không đưa đón được. Anh nói công việc đang gặp khó, sang năm anh sẽ mua, giờ em cứ đi tạm taxi hoặc dùng xe của anh cũng được, em lại nói anh ích kỷ, nhỏ nhen, tính toán, em dùng những ngôn từ nặng nề nhất, sau đó giận anh. Nếu như những lần trước anh luôn tìm cách để em hết giận, còn lần này sự chịu đựng của anh đã hết rồi, anh không còn dỗ dành em nữa, nghĩ rằng người phụ nữ bên cạnh mình phải cùng chia ngọt sẻ bùi cũng như vượt qua khó khăn, không thể lúc nào cũng chỉ biết đòi hỏi và giận dỗi.

Nếu như em thay đổi tính cách, đừng coi mình là trung tâm vũ trụ, rằng ai yêu em phải lo cho em tất cả, luôn bên anh những lúc thành công và cả những lúc khó khăn thì cơ hội để chúng ta bên nhau vẫn còn, bởi anh còn yêu em.

Kết quả hình ảnh cho con gái ích kỷ

Người bí ẩn tư vấn:

Đây không gọi là tình yêu mà là cung phụng, vì anh tặng quà ngày càng giảm sút. Không có cách nào khác là tìm 1 người khác. Nếu dùng vật chất để đổi ty thì bạn phải càng giàu và không túng thiếu khi khó khăn.

Read more...

Vợ chỉ có một tư thế khi gần gũi tôi suốt 5 năm qua.

Tôi cũng thử thay đổi địa điểm như nhà nghỉ, nhà tắm, nhưng dù ở đâu vợ vẫn chỉ nằm một kiểu.

Vợ chồng tôi cưới nhau được 5 năm. Suốt 5 năm qua, vợ tôi chỉ nằm đúng một tư thế khi gần gũi. Nhiều lúc tôi tâm sự với vợ rằng cô ấy cần đổi tư thế cho mới lạ, tạo cảm giác, vợ nhất quyết không chịu. Tôi thử nhiều cách để vợ thay đổi suy nghĩ, nào là cho xem phim người lớn, hoặc tâm sự nỗi lòng riêng, rằng cứ mãi một tư thế sẽ rất chán, chán đến mức tôi không còn ham muốn gần vợ.

Tôi cũng thử thay đổi địa điểm như nhà nghỉ, nhà tắm, nhưng dù ở đâu vợ vẫn chỉ nằm một kiểu. Tôi thật sự bế tắc, không biết làm như thế nào để vợ thay đổi. Mong mọi người cho ý kiến.

 

Kết quả hình ảnh cho người chồng bất lực

Người bí ẩn tư vấn :

Có thể do cơ địa của người vợ bạn ạ, Tử cung ngả trước nên thay đổi tư thế khiến vợ bị đau nên cô ấy sợ.
bạn đưa vợ đ khám chuyên khoa sản và hỏi ý kiến bác sĩ để đánh giá tình trạng của vợ nhé! Hi vọng …

Nên suy nghĩ 2 chiều trong 1 mối quan hệ. Khi anh có 1 mong muốn vợ anh sẽ thay đổi điều gì vì anh, anh cần nghĩ mình sẽ tự thay đổi thói quen gì vì chị ấy trước, vd: từ bỏ thuốc lá, bỏ thói quen về hay đi nhậu về khuya,… Chắc chắn chị cũng thấy ở anh có điều chị không hài lòng mà anh cũng chưa thay đổi. Khi cả anh thay đổi trước, chị tất sẽ hiểu ra và dần dần chiều lòng anh để thay đổi thói quen kia thôi. Cái này cần sự chân thành và kiên trì một thời gian

Chắc kỹ thuật của bạn quá tệ. Lưu ý bên cạnh kỹ thuật thực hành thì kỹ thuật về tâm lý và công tác tư tưởng cũng rất quan trọng nhé. Ráng luyện thêm đi bạn ơi.

Read more...

Lần nào hẹn hò với các cô gái tôi cũng thấy nhạt nhẽo, vô vị.

Những chủ đề tôi khơi gợi đều bị bỏ ngoài tai, hoặc họ không hiểu tôi đang nói cái gì.

Tôi 25 tuổi, ngoại hình bình thường, tốt nghiệp đại học và có công việc ổn định, chuẩn bị du học lên thạc sĩ và tiến sĩ. Hiện tại, tôi có thu nhập cao hơn mặt bằng chung của các bạn đồng trang lứa, khoảng 60-80 triệu/tháng. Vì tính chất công việc, tôi thường xuyên giao tiếp và đi lại, nên biết nhiều về sử địa thế giới, được lòng nhiều người. Vấn đề hiện nay đó là tôi không thấy có tình cảm với các bạn nữ cùng lứa.

Cách đây khoảng 4 năm, tôi đã chia tay với người bạn gái quen trong suốt khoảng thời gian học đại học (tôi có ý định cưới người này). Lúc đó tôi nghĩ mình còn trẻ thì phải tập trung vào sự nghiệp, học vấn nên đã nhắm mắt cho qua và tiến về phía trước. Nhưng khoảng 4 năm trở lại đây, tôi không tìm lại được cảm giác yêu các bạn nữ cùng trang lứa hoặc thua tôi vài tuổi. Tôi có thử tiến “đại” với một bạn thích mình, vì nghĩ cứ quen lâu tình cảm sẽ được xây dựng và bền vững. Nhưng cuối cùng tôi đành phải ngậm ngùi chia tay sau 4 tháng vì quen nhau mà không thấy có gì tiến triển.

Tôi dần cảm thấy những cuộc hẹn hò, trò chuyện với các cô gái hiện nay thật nhạt nhẽo và vô vị. Những chủ đề nói chuyện rất hạn hẹp, nếu không nói về chuyện đi uống trà sữa, ăn vặt, tình cảm mấy cô hàng xóm, chuyện đi làm khổ, chuyện lặt vặt trên công ty thì cũng nói về chuyện mấy anh diễn viên, ca sĩ trong showbiz. Mấy chủ đề này có thể thỉnh thoảng nói thì hay và vui, nhưng với tần suất hằng ngày như hiện nay thì đúng là thảm hoạ đối với tôi. Trong những lần đi hẹn hò, tệ nhất là có một vài cô đi cà phê được hơn một tiếng nhưng chụp ảnh “tự sướng” mất 30 phút và chỉnh sửa hình ảnh trong 15 phút. Sau đó hầu như chẳng cô nào rời mắt khỏi chiếc điện thoại. Những chủ đề tôi khơi gợi đều bị bỏ ngoài tai, hoặc họ không hiểu tôi đang nói cái gì. Tôi cũng đã cố gắng kiên nhẫn tìm một vài chủ đề nóng trong xã hội, cố ý tạo ra tranh luận để cả hai có thể hiểu những giá trị căn bản của nhau, nhưng cuối cùng thì cũng chỉ là một mình tôi đặt vấn đề, một mình tôi nói.

Tôi đã gặp kha khá nhiều cô gái, nên có thể tạm gọi là tôi lấy mẫu đủ để đưa ra nhận xét trên. Hơn nữa, tôi không nghĩ rằng mình xui đến mức gặp cô nào cũng giống cô nào. Mấy tháng vừa qua, tôi có tâm sự chuyện của mình với một vài nhóm bạn thân, tuy nhiên họ đa phần là dân kinh tế, kỹ sư nên không thể đưa cho tôi lời khuyên, lời giải thích thuyết phục. Cá nhân tôi nghĩ vì vòng xoáy cuộc sống tại thành phố và sự phát triển của mạng xã hội đã làm chết đi các kỹ năng xã hội thông thường của rất nhiều người trẻ (và tôi buộc phải chấp nhận điều này). Song song đó, tôi vẫn ngờ vực rằng liệu có phải tôi già trước tuổi hay không, hay tôi có vấn đề tâm lý gì? Làm sao tôi vượt qua được chuyện này và tìm ra một nửa của mình dễ dàng hơn? Rất mong được chuyên gia và độc giả cho một lời nhận xét.

Kết quả hình ảnh cho người đàn ông bất cần

Nhà tham vấn tâm lý Nguyễn Bá Đạt gợi ý:

Với những điều bạn tâm sự trong thư, bạn không có vấn đề gì về tâm lý. Bạn khó yêu lâu một ai đó, có thể xuất phát từ sự giao tiếp giữa hai người trong quá trình hẹn hò; cũng có thể là từ sự khác nhau trong nhận thức giữa bạn và những người bạn gái đã gặp. Bạn biết đó, những buổi gặp gỡ đầu tiên trong quá trình hẹn hò, chúng ta thường bàn về phim ảnh, thời trang, chuyện trong công ty… Đây thực sự là những chủ đề dễ nói chuyện, bởi những vấn đề này không phải là chuyện cá nhân của mỗi người. Những chủ đề bạn quan tâm và muốn nói chuyện với các bạn nữ, có thể không phải là điều các bạn ấy quan tâm, tìm hiểu; cũng có thể do cách đặt vấn đề, gợi mở câu chuyện của bạn.

Trong thư bạn có viết, bạn là người hiểu biết nhiều về sử địa. Nếu trong các buổi hẹn hò, bạn nói về những chủ đề đó, với sự uyên thâm của mình, đảm bảo rằng rất ít bạn nữ thích thú. Bởi ở độ tuổi 23, 24, sự tươi vui, hài ước, hóm hỉnh trong trò chuyện của các bạn nam và sự hấp dẫn về thể hình khiến các bạn nữ thích thú hơn. Khi họ bị cuốn hút bởi những điều đó, họ sẽ xem ít điện thoại và chụp hình hơn. Do vậy, để yêu và tán được bạn nữ, bạn nên hòa nhịp được với các bạn đó; hoặc bạn cần gặp gỡ nhiều người hơn và đến một ngày nào đó bạn sẽ gặp được người phù hợp. Chúc bạn may mắn và sớm gặp được một nửa phù hợp.

Read more...

Tôi nghi bạn gái bắt ‘đổ vỏ’ vì không chịu xét nghiệm ADN

Lúc bạn gái mới có thai, tôi bảo phải xét nghiệm, nếu là con tôi thì sẽ cưới.

Tôi quen em và cả hai đã đi quá giới hạn. Tôi không có tình cảm nhiều với em. Em là người tính tình cộc cằn và trẻ con. Tôi đang làm kinh doanh một công ty hoạt động đa ngành, nếu lấy em tôi sẽ không ổn. Lúc mới có thai, tôi bảo phải xét nghiệm, nếu là con tôi, tôi sẽ cưới. Nhưng em lại chửi bới tôi, thậm chí còn nguyền rủa khiến tôi nghi ngờ đó không phải là con của mình.

Thời gian sau, em tiếp tục báo tin cho tôi là thai đã được 6 tháng. Nhưng giờ tôi không muốn cưới vì không tin ở em, khả năng cao là em bắt tôi đổ vỏ vì lúc nói đi xét nghiệm thì chửi bới tôi. Nếu chúng tôi có lấy nhau cũng sẽ không hạnh phúc. Nếu đúng là con tôi, tôi sẽ chu cấp chứ không muốn cưới em, vậy có được không? Tôi phải làm sao, xin chuyên gia và quý độc giả cho tôi lời khuyên.

Kết quả hình ảnh cho vợ có thai chồng nghi ngờ

Chuyên gia tâm lý Trần Kim Xuân gợi ý:

Chào Thành,

Khi đến với nhau, các bạn không trân trọng, nâng niu tình yêu, quan hệ tình dục như để thỏa mãn nhu cầu, chứ chưa nghĩ tới trách nhiệm của bản thân. Bạn là người đã đi làm nên có lẽ không còn quá ít tuổi để mà thiếu chín chắn khi đến với tình yêu nữa. Vậy mà tại sao bạn không tìm hiểu kỹ người bạn gái mình quen, để đến lúc bạn gái có thai bạn lại không tin là của mình, rồi giải quyết không ổn khiến cô ấy chửi mắng, nguyền rủa bạn.

Chắc là các bạn từng có tình cảm với nhau nên mới có mối quan hệ này. Việc xảy ra như vậy không ai mong muốn, nhưng các bạn nên có trách nhiệm cho hành vi của mình. Tốt nhất bạn nên thuyết phục bạn gái cùng đi xét nghiệm ADN để biết có phải con mình không. Nếu đúng, bạn hãy cùng cô ấy củng cố tình cảm để con có một gia đình thực sự.

Việc cô bạn gái cư xử thô lỗ, cộc cằn với bạn có thể là do bạn không tin tưởng, nghi ngờ cô ấy dối trá và không muốn cưới, khiến sự giận dữ của cô ấy lên đến đỉnh điểm.

Trong trường hợp cô bạn gái vẫn cương quyết không đi xét nghiệm, các bạn không cần vội, có thể chờ sau khi cô ấy sinh con xong, xét nghiệm ADN rồi tùy tình hình và tính tiếp.

Chúc bạn sáng suốt.

 

Read more...

Nhờ bạn chăm vợ, nhận về kết đắng

Tôi không ngờ chuyện “tình yêu không có lỗi, lỗi ở bạn thân” lại vận ngay vào chính mình một cách đau đớn như thế.

Tôi mới từ Nhật về nước được hai ngày nay sau 3 năm xuất khẩu lao động bên đó. Nhưng suốt hai ngày này, tôi chỉ muốn ở yên một mình với lá đơn ly hôn từ chính người vợ tôi yêu thương nhất. Đây là cú sốc quá lớn mà tôi chưa từng nghĩ đến.

Tôi có một gia đình không trọn vẹn. Bố tôi không nhận tôi là con vì mẹ tôi chỉ là tình nhân của ông. Thời gian mẹ sinh và nuôi tôi lớn hết sức cơ cực. Mẹ tôi cũng ở thế vì sợ tôi bị bố mới đánh đập. Giờ bà lại vì chuyện hôn nhân của tôi mà thức trắng đêm, hốc hác gầy gò. Cuộc đoàn viên sau 3 năm những tưởng đầy nụ cười nhưng không ngờ lại đầy nước mắt lẫn bất lực.

Trước đây tôi thường xuyên bị bạn bè bắt nạt. Chúng gọi tôi là “con hoang”. Thậm chí trong việc học tập, dù tôi học giỏi hơn, nổi bật nhất trường thì chúng bạn vẫn nói tôi là “mẹ giỏi luồn lách thì con cũng giỏi luồn lách”. Tôi gần như chui mình vào trong kén vì sợ bị tổn thương. Chỉ có duy nhất Nhân là không xem thường, không hùa theo bọn chúng bắt nạt tôi. Tình bạn thân thiết như anh em của tôi và Nhân cứ thế lớn dần theo thời gian.

Tình bạn thân thiết như anh em của tôi và Nhân cứ thế lớn dần theo thời gian. (Ảnh minh họa)
Tình bạn thân thiết như anh em của tôi và Nhân cứ thế lớn dần theo thời gian. (Ảnh minh họa)

Khi tôi yêu em, người tôi dẫn đi gặp mặt đầu tiên cũng là Nhân. Nhân hết lời khen ngợi em là hiền lành, chất phác, đáng yêu. Người đứng ra hòa giải mỗi lần chúng tôi cãi nhau cũng chính Nhân. Người giúp tôi cầu hôn em cũng là Nhân. Đến mức khi đã thành vợ chồng, em còn hay đùa bảo tôi và Nhân rất giống “người yêu của nhau”.

Khi có vợ, tôi đang làm trưởng phòng kế toán một công ty nhỏ ở khu công nghiệp. Mức lương không cao, chỉ đủ chi tiêu và dành dụm được một ít. Vì muốn đem lại cuộc sống tốt hơn cho vợ và mẹ mà tôi đăng kí xuất khẩu lao động ở Nhật.

Chuẩn bị đi thì vợ báo tin có bầu. Đó vừa là tin mừng vừa là tin lo của tôi. Mừng vì tôi đã lên chức bố, lo vì tôi không thể bên em trong những ngày khó khăn nhất. Nhưng chính Nhân đã động viên tôi. Nhân bảo tôi cứ yên tâm đi, kiếm thật nhiều tiền đem về, vợ con tôi cứ để Nhân chăm sóc giúp. Cậu ấy còn vỗ vai tôi cười: “Yên tâm, tao chỉ trông giúp thôi. Còn mẹ mày mới là người chăm sóc gần gũi nhất nên mày cứ yên tâm, không được nghĩ ngợi lung tung, không được nghi ngờ bạn bè đấy nhé”.

Cầm tờ đơn ly hôn, nhìn con trai bé bỏng đang ngồi chơi đồ chơi, tim tôi như vỡ vụn ra. (Ảnh minh họa)
Cầm tờ đơn ly hôn, nhìn con trai bé bỏng đang ngồi chơi đồ chơi, tim tôi như vỡ vụn ra. (Ảnh minh họa)

Suốt 3 năm ở Nhật, tôi làm cắm đầu cắm cổ. Người ta nghỉ, tôi vẫn làm. Vì có năng lực nên tôi nhanh chóng được đề bạt lên chức vụ quản lý, mức lương cũng cao hơn. Hàng năm, tôi gửi tiền về cho mẹ và vợ tiêu dùng. Vì bận rộn nên thời gian tôi gọi về nhà cũng ít, 1 năm nay chỉ gọi được cho mẹ tôi. Lần nào mẹ cũng bảo vợ tôi bận thế này bận thế nọ khiến tôi không làm sao gặp được vợ.

Tôi cũng chưa từng nghe mẹ nói gì về vợ mình. Mỗi khi tôi hỏi, mẹ đều nói con tôi đáng yêu thế nào, kháu khỉnh thế nào chứ chưa từng than vãn về vợ tôi hay bạn tôi. Cho đến khi tôi hết hạn xuất khẩu lao động và về nước.

Đón tôi ở sân bay không có vợ mà chỉ có mẹ tôi bế đứa bé tầm 3 tuổi. Thấy lạ, tôi hỏi mẹ về vợ mình. Mẹ tôi chỉ biết khóc suốt cả quãng đường. Về tới nhà, bà lấy trong ngăn tủ ra một tờ giấy. Đó chính là đơn ly hôn.

“Nó nói cô đơn, thằng Nhân lại ở bên cạnh mãi nên nó xiêu lòng. Rồi nó có bầu với thằng Nhân, hai đứa nó vào Sài Gòn tìm việc làm rồi. Đứa nhỏ nó bỏ lại cho mẹ từ hồi 2 tuổi. Nó nói khi nào con về thì liên lạc cho nó để giải quyết mọi chuyện cho xong”.

Cầm tờ đơn ly hôn, nhìn con trai bé bỏng đang ngồi chơi đồ chơi, tim tôi như vỡ vụn ra. Thế đó. Đó chính là lý do vì sao tôi không thể gọi được cho vợ hay cho bạn mình suốt 1 năm nay mà chỉ có thể hỏi han họ qua mẹ mình.

Hai ngày nay, tôi chỉ biết chìm trong men rượu. Cố gắng của tôi 3 năm bên Nhật, đổi lại chỉ là một đứa bé và một tờ giấy cạn tình cạn nghĩa. Tôi hận vợ, hận bạn mình quá. Tôi phải làm sao để trả thù hai người bọn họ đây? Tôi không cam tâm, thật sự không cam tâm.

Read more...